Báo
tin tức cho biết Nushu là một hệ chữ viết tượng thanh âm tiết, do phái nữ sáng
tạo ra, được bảo mật và chỉ dành riêng cho họ. Với những nét chữ uốn lượn lịch
lãm và độc đáo, ngôn ngữ bí mật Nushu này đã giúp cho không biết bao nhiêu thế
hệ người Dao ở Trung Quốc và các nước lân cận có thể trao đổi thông tin với
nhau trong điều kiện không được học chữ, không được tiếp xúc với thế giới bên
ngoài.
Báo tin tức cho hay cho đến nay, nguồn gốc và thời
điểm ra đời của ngôn ngữ Nushu vẫn chưa được xác định. Nhiều nhà nghiên cứu cho
rằng nó bắt đầu từ thế kỷ thứ 3 sau công lịch, thời xưa Trung Quốc cấm phụ nữ
đi học. Những hủ tục như sắp xếp hôn nhân hay bó chân cũng ngăn cản nhiều cô
gái đi xa khỏi quê hương của họ. Nushu được cho là bắt nguồn từ tục lệ chị em kết
nghĩa. Những người phụ nữ nguyện suốt đời gắn bó với nhau dùng ngôn ngữ bí mật
này để viết về những nỗi khổ đau và niềm thương nhớ khi phải đi lấy chồng xa,
cách mặt với gia đình và chị em. Một câu thường được viết đi viết lại nhiều lần
trong ngôn ngữ Nushu là: “Bên cạnh giếng nước thì người ta không biết khát, bên
cạnh chị em thì người ta không biết khổ đau”. Báo tin tức cho biết ngôn ngữ
Nushu còn được dùng để ghi lại những điều tâm sự riêng tư của nữ giới mà nam giới
không thể hiểu được.
Được cho là một loại chữ viết cổ bí ẩn được tạo ra
và độc quyền dùng cho phụ nữ, Nushu được mẹ truyền cho con gái và chỉ có những
người phụ nữ được truyền mới có thể hiểu được ngôn ngữ này. Báo tin tức cho hay
một số nhà nghiên cứu cho rằng Nushu bắt nguồn từ tiếng thổ ngữ của người Dao
thuộc Khu Tự trị người Choang. Hình thức của ngôn ngữ này trông giống như tiếng
Trung, nhưng mỗi chữ chỉ đại diện một âm đơn lẻ, tựa như các chữ cái trong hệ
thống ngôn ngữ Roman, chứ không có tính tượng hình như trong tiếng Trung.
Báo
tin tức-Nushu thường
được thêu trên trang phục, xen lẫn với các họa tiết đặc trưng của dân tộc, nên
nó tồn tại qua nhiều thế hệ mà không được phát hiện.
Báo tin tức cho hay theo một số nghiên cứu được công
bố, ngôn ngữ Nushu có thể được hình thành trong bối cảnh cuộc sống của người phụ
nữ vùng Giang Vĩnh, tỉnh Hồ Nam (miền Nam Trung Quốc), bắt đầu bó chân từ năm
lên 7 tuổi, quanh năm chỉ sống trong phòng dành riêng cho con gái khi còn nhỏ,
lớn lên cũng chỉ ở trong nhà chồng. Công việc chính của họ là may vá, thêu thùa
quần áo cho cả gia đình. Để đỡ buồn chán và hỗ trợ nhau, các cô gái trẻ thường
tụ tập kết giao với nhau từ nhỏ cho đến khi lấy chồng. Trong nhóm nhỏ đó thì mỗi
cô gái lại có một người gọi là chị em kết nghĩa. Tình cảm chị em kết nghĩa này
hết sức nghiêm túc, được cộng đồng công nhận và kéo dài cho đến cuối đời của
người phụ nữ. Báo tin tức cho hay các cặp chị em kết nghĩa này có nhiều điểm giống
nhau ví dụ như cùng sinh một ngày, có khuôn mặt giống nhau và chiều cao như
nhau. Chị em kết nghĩa chia sẻ, gắn bó và giúp đỡ về mặt tình cảm cho nhau cho
đến cuối đời. Những người phụ nữ sẽ chôn các đồ vật có chứa ký tự Nushu theo
các bà bạn khi họ qua đời.
Báo tin tức cho biết đến khoảng giữa những năm 1960,
có một người phụ nữ Dao bị ngất tại một ga tàu trong thành phố. Báo tin tức cho
hay cảnh sát Trung quốc tìm thấy người phụ nữ này có mang theo một mảnh giấy có
in chữ Nushu, thoạt trông rất nghi ngờ vì nó là một ngôn ngữ bí mật. Lúc này
đang là cao trào của cách mạng văn hóa ở Trung quốc, nên người phụ nữ này bị bắt
giam vì tình nghi là gián điệp. Chính quyền Trung quốc đã cho giải mã ngôn ngữ
này. Nực cười thay, chính những người tham gia chiến dịch đã bị đưa đi trại lao
động sau khi giải mã thành công ngôn ngữ Nushu, vì chính quyền không muốn để lộ
bí mật về ngôn ngữ này ra ngoài.
Báo tin tức cho hay cuối cùng, bí mật về ngôn ngữ
này cũng được hé lộ vào những năm 1980 bởi một học giả người Mỹ gốc Hoa tên là
Lisa See. Khi đang nghiên cứu về tục bó chân của phụ nữ, tình cờ học giả này
phát hiện ra có một ngôn ngữ riêng của họ. Lần từ dấu vết này, người ta đã khám
phá ra cả một nền văn hóa riêng của dân tộc Dao. Sau đó, Lisa See đã viết truyện
Hoa Tuyết và Chiếc Quạt Bí Mật, sau đó được bà Wendy Deng chuyển thành phim năm
2011.
Báo tin tức cho biết cuối tháng 4 năm 2004, các nhà
lưu trữ Trung Quốc công bố một bộ sưu tầm quý hiếm những đồ vật mang đặc trưng
của Nushu. Báo tin tức cho hay triển lãm diễn ra tại khu tự trị Choang, Quảng
Tây, là một trong số những nỗ lực nằm nhận diện và bảo tồn thứ ngôn ngữ mà nhiều
học giả lo ngại là đang ở bờ tuyệt chủng. Orie Endo- giáo sư về ngôn ngữ xã hội
ở Đại học Bunkyo, Nhật Bản, chuyên gia đầu tiên của thế giới về Nushu cho rằng
Nushu bắt nguồn từ một tập quán có tên gọi Jiebai Zimei, hay “hội phụ nữ chí cốt”
trong các vùng Daoxian, Jianghua, Jiangyong, và Yongjiang. Endo cho rằng có thể
kiểu chữ Nushu được gợi ý từ những mẫu hoa văn thêu thùa. Rất nhiều đồ vật
trong triển lãm sẽ phản ánh ý tưởng này, trong đó có các tạp dề, túi xách, khăn
quàng và cả khăn tay có thêu các ký tự Nushu.
“Chúng tôi đã sưu tầm được 300 đồ vật mang theo thứ
ngôn ngữ hiếm hoi này trong 5 chuyến đi tới hạt Yongjiang, nơi ra đời của loại ngôn
ngữ dành riêng cho phái yếu hồi năm ngoái”, Liu Gening, một trong những nhà sưu
tầm, cho biết.
“Chiếc cổ nhất trong số chúng có từ cuối triều
Thanh, vào đầu những năm 1900, và chiếc gần đây nhất là từ những năm
1960-1970”. Liu cho biết, Nushu hiện vẫn còn được sử dụng, nhưng chỉ ở một vài
cụ bà hiếm hoi sống trong các vùng nông thôn xa xôi.
Báo
tin tức-Một trong những người phụ nữ cuối cùng biết ngôn ngữ Nushu bí ẩn.
Báo tin tức cho hay một vài nhà ngôn ngữ châu Á hy vọng
sẽ bảo tồn được ngôn ngữ này thông qua giáo dục, sách vở và những nỗ lực tiếp
theo, nhằm duy trì thứ ngôn ngữ được xem là chữ viết độc quyền duy nhất của
phái yếu trên thế giới.
Báo tin tức cho biết ngày nay, con gái người dân tộc
Dao cũng học chữ Hoa như con trai, nên ngôn ngữ Nushu bị mất đi giá trị sử dụng
và đang dần dần biến mất. Người ta cho rằng chỉ còn khoảng 10 phụ nữ Dao cao tuổi
hiện có thể viết Nushu một cách thành thạo.
Theo daikynguyen





0 nhận xét:
Đăng nhận xét